听筝

唐代 张祜
十指纤纤玉笋红,雁行轻遏翠弦中。 分明似说长城苦,水咽云寒一夜风。
shí zhǐ xiān xiān sǔn hóng   yàn háng qīng è cuì xián zhōng
fēn míng shì shuō cháng chéng   shuǐ yàn yún hán fēng