听筝

唐代 张九龄
端居正无绪,那复发秦筝。纤指传新意,繁弦起怨情。 悠扬思欲绝,掩抑态还生。岂是声能感,人心自不平。
duān zhèng   qín zhēng xiān zhǐ chuán xīn   fán xián yuàn qíng
yōu yáng jué   yǎn tài hái shēng shì shēng néng gǎn   rén xīn píng