听赵琴士鸣弦

宋代 白玉蟾
我寻屏迹到猿啼,云满山前花满溪。 高峰壁立七十二,风生两腋天可梯。 炼师两鬓东风黑,绀天不流月光白。 檐牙咬雨昨已晴,松幄张空夜瑟瑟。 兴浓抱石玄以轻,得意七弦横玉绳。 膝头指弄响玲玲,灿然夺目三十星。 初如雨滴芭蕉夜,久坐梧桐猿啸罢。 宛然幽涧听鸣泉,偶杂修篁戛清夏。 先疑易水渡荆轲,已转似劝无渡河。 美人金帐别项籍,壮士铁笛吹孟婆。 不然双雉两南北,或者妇牵苏武服。 弦中何似湘妃怨,指下为甚明妃哭。 又非林下感蟏蛸,更匪胡笳叫晚秋。 自然雁声下遥塞,忽觉蝉噪过南楼。 君休弹终我畏听,满怀今古兴亡病。 苍梧云愁虞舜远,鼎湖云出轩辕冷。 一声一声复一声,不管世间银发生。 弹尽天涯夕阳影,又向山中弹月明。 胡长卿,去已久, 韩飞琼,无此手。 玉帝闻未曾,人间空白首。 柳花霏霏满江城,城外海棠红泪倾。 恐君余思更未已,为我春昼闻晴莺。
xún píng dào yuán   yún mǎn shān qián huā mǎn  
gāo fēng shí èr   fēng shēng liǎng tiān  
liàn shī liǎng bìn dōng fēng hēi   gàn tiān liú yuè guāng bái  
yán yǎo zuó qíng   sōng zhāng kōng  
xīng nóng bào shí xuán qīng   xián héng shéng  
tóu zhǐ nòng xiǎng líng líng   càn rán duó sān shí xīng  
chū jiāo   jiǔ zuò tóng yuán xiào  
wǎn rán yōu jiàn tīng míng quán   ǒu xiū huáng jiá qīng xià  
xiān shuǐ jīng   zhuǎn shì quàn  
měi rén jīn zhàng bié xiàng   zhuàng shì tiě chuī mèng  
rán shuāng zhì liǎng nán běi   huò zhě qiān  
xián zhōng xiāng fēi yuàn   zhǐ xià wéi shèn míng fēi  
yòu fēi lín xià gǎn xiāo shāo   gèng fěi jiā jiào wǎn qiū  
rán yàn shēng xià yáo sāi   jué chán zào guò nán lóu  
jūn xiū dàn zhōng wèi tīng   mǎn huái 怀 jīn xīng wáng bìng  
cāng yún chóu shùn yuǎn   dǐng yún chū xuān yuán lěng  
shēng shēng shēng   guǎn shì jiān yín shēng  
dàn jǐn tiān yáng yǐng   yòu xiàng shān zhòng dàn yuè míng  
zhǎng qīng   jiǔ  
hán fēi qióng   shǒu  
wén wèi céng   rén jiān kòng bái shǒu  
liǔ huā fēi fēi mǎn jiāng chéng   chéng wài hǎi táng hóng lèi qīng  
kǒng jūn gèng wèi   wèi chūn zhòu wén qíng yīng