听詹温之弹琴歌

宋代 刘子翚
鸣琴艺精非小道,可惜温之今已老。 玲琅一鼓万象春,铁面霜髯不枯槁。 自言寡和音,求我为作歌。 号宫韵角可听不可状,锦肠绣舌空吟哦。 吾意其一气之浊清,两曜之晦明, 山河之结融,雷霆风雨之震惊。 包罗具七弦,开阖造化由人心。 又疑夫尧禹之躬行,丘轲之立言, 瞿聃之同归,百家诸子之纷然, 更历千万古,此意不灭丝桐间。 涤除浮虑清,荡摩愁襟开。 琴之气象广莫有如此,欲媚俗耳知难哉。 寒缸烧涸夜向阑,罢琴归矣我欲眠。 梦跨冰轮出瑶海,一笑碌碌瀛洲仙。
míng qín jīng fēi xiǎo dào   wēn zhī jīn lǎo  
líng láng wàn xiàng chūn   tiě miàn shuāng rán gǎo  
yán guǎ yīn   qiú wéi zuò  
hào gōng yùn jiǎo tīng zhuàng   jǐn cháng xiù shé kōng yín é  
zhī zhuó qīng   liǎng yào zhī huì míng  
shān zhī jié róng   léi tíng fēng zhī zhèn jīng  
bāo luó xián   kāi zào huà yóu rén xīn  
yòu yáo zhī gōng xíng   qiū zhī yán  
dān zhī tóng guī   bǎi jiā zhū zhī fēn rán  
gēng qiān wàn   miè tóng jiān  
chú qīng   dàng chóu jīn kāi  
qín zhī xiàng guǎng 广 yǒu   mèi ěr zhī nán zāi  
hán gāng shāo xiàng lán   qín guī mián  
mèng kuà bīng lún chū yáo hǎi   xiào yíng zhōu xiān