听泽远弟弹琴

宋代 何绛
月色散庭阴,当风弹玉琴。清霜来五月,馀响出层岑。 古意幸犹在,今人岂所任。雁行虽有我,敢自托知音。
yuè sàn tíng yīn   dāng fēng dàn qín qīng shuāng lái yuè   xiǎng chū céng cén
xìng yóu zài   jīn rén suǒ rèn yàn háng suī yǒu   gǎn tuō zhī yīn