听雨

宋代 赵文
散发攲眠困郁蒸,谁推河汉落红尘。电光照雨不可尽,雾气满空疑有神。 驾海怒潮新月夜,绕山腰鼓建溪春。此声此景谁能写,输与城中不寐人。
sàn mián kùn zhēng   shuí tuī hàn luò hóng chén diàn guāng zhào jǐn   mǎn kōng yǒu shén    
jià hǎi cháo xīn yuè   rào shān yāo jiàn chūn shēng jǐng shuí néng xiě shū   chéng zhōng mèi rén