听隐士琴

宋代 黄裳
幽意不可象,因声而后形。至声不可伪,因心而后生。 三尺膝上孤,一寸胸中鸣。急声如飞泉,泻泻秋云边。 巧声如流莺,历历春风前。幽人无此心,素弦无此声。 心与手相忘,意与声相迎。弹者自到古,闻者谁知音。 但见风色吹我清,欲御此风天上行。
yōu xiàng   yīn shēng ér hòu xíng zhì shēng wěi   yīn xīn ér hòu shēng
sān chǐ shàng   cùn xiōng zhōng míng shēng fēi quán   xiè xiè qiū yún biān
qiǎo shēng liú yīng   chūn fēng qián yōu rén xīn   xián shēng
xīn shǒu xiàng wàng   shēng xiāng yíng dàn zhě dào   wén zhě shéi zhī yīn
dàn jiàn fēng chuī qīng   fēng tiān shàng xíng