听尹炼师弹琴

唐代 吴筠
至乐本太一,幽琴和乾坤。郑声久乱雅,此道稀能尊。 吾见尹仙翁,伯牙今复存。众人乘其流,夫子达其源。 在山峻峰峙,在水洪涛奔。都忘迩城阙,但觉清心魂。 代乏识微者,幽音谁与论。
zhì běn tài   yōu qín qián kūn zhèng shēng jiǔ luàn   dào néng zūn
jiàn yǐn xiān wēng   jīn cún zhòng rén chéng liú   yuán
zài shān jùn fēng zhì   zài shuǐ hóng tāo bēn dōu wàng ěr chéng què   dàn jué qīng xīn hún
dài shí wēi zhě   yōu yīn shuí lùn