听颖师琴歌

唐代 李贺
别浦云归桂花渚,蜀国弦中双凤语。芙蓉叶落秋鸾离, 越王夜起游天姥。暗珮清臣敲水玉,渡海蛾眉牵白鹿。 谁看挟剑赴长桥,谁看浸发题春竹。竺僧前立当吾门, 梵宫真相眉棱尊。古琴大轸长八尺,峄阳老树非桐孙。 凉馆闻弦惊病客,药囊暂别龙须席。请歌直请卿相歌, 奉礼官卑复何益。
bié yún guī guì huā zhǔ   shǔ guó xián zhōng shuāng fèng róng luò qiū luán  
yuè wáng yóu tiān àn pèi qīng chén qiāo shuǐ   hǎi é méi qiān bái 鹿
shuí kàn xié jiàn cháng qiáo   shuí kàn jìn chūn zhú zhú sēng qián dāng mén  
fàn gōng zhēn xiàng méi léng zūn qín zhěn zhǎng chǐ   yáng lǎo shù fēi tóng sūn
liáng guǎn wén xián jīng bìng   yào náng zàn bié lóng qǐng zhí qǐng qīng xiàng  
fèng guān bēi