听莺曲

唐代 韦应物
东方欲曙花冥冥,啼莺相唤亦可听。乍去乍来时近远, 才闻南陌又东城。忽似上林翻下苑,绵绵蛮蛮如有情。 欲啭不啭意自娇,羌儿弄笛曲未调。前声后声不相及, 秦女学筝指犹涩。须臾风暖朝日暾,流音变作百鸟喧。 谁家懒妇惊残梦,何处愁人忆故园。伯劳飞过声跼促, 戴胜下时桑田绿。不及流莺日日啼花间, 能使万家春意闲。有时断续听不了,飞去花枝犹袅袅。 还栖碧树锁千门,春漏方残一声晓。
dōng fāng shǔ huā míng míng   yīng xiāng huàn tīng zhà zhà lái shí jìn yuǎn  
cái wén nán yòu dōng chéng shàng lín fān xià yuàn   mián mián mán mán yǒu qíng
zhuàn zhuàn jiāo   qiāng ér nòng wèi diào qián shēng hòu shēng xiāng  
qín xué zhēng zhǐ yóu fēng nuǎn cháo tūn   liú yīn biàn zuò bǎi niǎo xuān
shuí jiā lǎn jīng cán mèng   chǔ chóu rén yuán láo fēi guò shēng  
dài shèng xià shí sāng tián 绿 liú yīng huā jiān  
néng shǐ 使 wàn jiā chūn xián yǒu shí duàn tīng liǎo   fēi huā zhī yóu niǎo niǎo
hái shù suǒ qiān mén   chūn lòu fāng cán shēng xiǎo