听夜泉

唐代 刘得仁
静里层层石,潺湲到鹤林。流回出几洞,源远历千岑。 寒助空山月,清兼此夜心。幽人听达曙,相和藓床吟。
jìng céng céng shí   chán yuán dào lín liú huí chū dòng   yuán yuǎn qiān cén
hán zhù kōng shān yuè   qīng jiān xīn yōu rén tīng shǔ   xiāng xiǎn chuáng yín