听阎子常平戎操

宋代 晁补之
峄阳之孤桐,踣自霹雳斧。 龙伏之灵林复古,断文横截丝百缕。 下垂七轸如牛乳,上有明星稀可数。 当轩拂拭待君鼓,君心有在君未语。 仲尼昔时从师襄,颀然一人犹望羊。 我独怀之千古长,杖策不省颐之忘。 去年河决疮未补,今年赤地无禾黍, 像龙焚尪亦何取。堂上平戎不敢听, 且激南风召时雨。
yáng zhī tóng  
lóng zhī líng lín   duàn wén héng jié bǎi
xià chuí zhěn niú   shàng yǒu míng xīng shǔ
dāng xuān shì dài jūn   jūn xīn yǒu zài jūn wèi
zhòng shí cóng shī xiāng   rán rén yóu wàng yáng
huái 怀 zhī qiān zhǎng   zhàng xǐng zhī wàng
nián jué chuāng wèi   jīn nián chì shǔ  
xiàng lóng fén wāng táng shàng píng róng gǎn tīng  
qiě nán fēng zhào shí