听扬琴《将军令》

近现代 杨雪窗
兹有岭南杨氏女,雅擅扬琴天下许,开弹众客聆无语。 微躯置座忝嘉宾,草莽之人枉费神,弦声百变不堪陈。 斗室何来万马腾,将军叱吒雄风生,塞上男儿自纵横。 飞矢劲,角弓鸣;践秋草,暂接兵。杀敌报国气填膺。 尘迷石转昼冥冥,六军怒吼压雷霆,擒王御寇复归营。 始看双方鏖战急,俄而奏凯壮豪情。天高野旷静边声。 此时妙曲戛然停,满座群贤尽目瞠。恨不从头侧耳听。 转忆初时敌骑淩,数通擂鼓列长形。将军升帐色不惊。 战前调遣如风骤,胜券胸中分外明。浩荡军威慷慨行。 呜呼,九州自古饶英烈,蹈死疆陲抛热血。竖子何能识五音,解闻钧乐精魂摄。 曲终人散空悲切。
yǒu lǐng nán yáng shì   shàn yáng qín tiān xià   kāi dàn zhòng líng
wēi zhì zuò tiǎn jiā bīn   cǎo mǎng zhī rén wǎng fèi shén   xián shēng bǎi biàn kān chén
dǒu shì lái wàn téng   jiāng jūn chì zhà xióng fēng shēng   sāi shàng nán ér zòng héng
fēi shǐ jìn   jiǎo gōng míng   jiàn qiū cǎo   zàn jiē bīng shā bào guó tián yīng
chén shí zhuǎn zhòu míng míng   liù jūn hǒu léi tíng   qín wáng kòu guī yíng
shǐ kàn shuāng fāng áo zhàn   é ér zòu kǎi zhuàng háo qíng tiān gāo kuàng jìng biān shēng
shí miào jiá rán tíng   mǎn zuò qún xián jǐn chēng hèn cóng tóu ěr tīng
zhuǎn chū shí líng   shù tōng léi liè zhǎng xíng jiāng jūn shēng zhàng jīng
zhàn qián diào qiǎn fēng zhòu   shèng quàn xiōng zhōng fèn wài míng hào dàng jūn wēi kāng kǎi xíng
  jiǔ zhōu ráo yīng liè   dǎo jiāng chuí pāo xuè shù néng shí yīn   jiě wén jūn jīng hún shè
zhōng rén sàn kōng bēi qiè