听雪为客置茶果

宋代 陆游
病齿已两旬,日夜事医药,对食不能举,况复议杯酌。 平生外形骸,常恐堕贪著。 时时邻曲来,尚不废笑谑。 青灯耿窗户,设茗听雪落。 不飣栗与梨,犹能烹鸭脚。
bìng chǐ 齿 liǎng xún   shì yào   duì shí néng   kuàng bēi zhuó  
píng shēng wài xíng hái   cháng kǒng duò tān zhù  
shí shí lín lái   shàng fèi xiào xuè  
qīng dēng gěng chuāng hu   shè míng tīng xuě luò  
dìng   yóu néng pēng jiǎo