亭西墙下伊渠水中置石激流潺湲成韵颇有幽趣以诗记之

唐代 白居易
嵌巉嵩石峭,皎洁伊流清。立为远峰势,激作寒玉声。 夹岸罗密树,面滩开小亭。忽疑严子濑,流入洛阳城。 是时群动息,风静微月明。高枕夜悄悄,满耳秋泠泠。 终日临大道,何人知此情。此情苟自惬,亦不要人听。
qiàn chán sōng shí qiào   jiǎo jié liú qīng wèi yuǎn fēng shì   zuò hán shēng
jiā àn luó shù   miàn tān kāi xiǎo tíng yán lài   liú luò yáng chéng
shì shí qún dòng   fēng jìng wēi yuè míng gāo zhěn qiāo qiāo   mǎn ěr qiū líng líng
zhōng lín dào   rén zhī qíng qíng gǒu qiè   yào rén tīng