听新蝉寄张昼

唐代 方干
细声频断续,审听亦难分。仿佛应移处,从容却不闻。 兰栖朝咽露,树隐暝吟云。莫遣乡愁起,吾怀只是君。
shēng pín duàn   shěn tīng nán fēn fǎng 仿 yīng chù   cóng róng què wén
lán cháo yàn   shù yǐn míng yín yún qiǎn xiāng chóu   huái 怀 zhǐ shì jūn