听萧君姬人弹琴

唐代 卢仝
弹琴人似膝上琴,听琴人似匣中弦。二物各一处, 音韵何由传。无风质气两相感,万般悲意方缠绵。 初时天山之外飞白雪,渐渐万丈涧底生流泉。 风梅花落轻扬扬,十指干净声涓涓。昭君可惜嫁单于, 沙场不远只眼前。蔡琰薄命没胡虏,乌枭啾唧啼胡天。 关山险隔一万里,颜色错漠生风烟。形魄散逐五音尽, 双蛾结草空婵娟。中腹苦恨杳不极,新心愁绝难复传。 金尊湛湛夜沉沉,馀音叠发清联绵。主人醉盈有得色, 座客向隅增内然。孔子怪责颜回瑟,野夫何事萧君筵。 拂衣屡命请中废,月照书窗归独眠。
tán qín rén shì shàng qín   tīng qín rén shì xiá zhōng xián èr chù  
yīn yùn yóu chuán fēng zhì liǎng xiāng gǎn   wàn bān bēi fāng chán mián
chū shí tiān shān zhī wài fēi bái xuě   jiàn jiàn wàn zhàng jiàn shēng liú quán
fēng méi huā lào qīng yáng yáng   shí zhǐ gān jìng shēng juān juān zhāo jūn jià chán  
shā chǎng yuǎn zhī yǎn qián cài yǎn mìng méi   xiāo jiū tiān
guān shān xiǎn wàn   yán cuò shēng fēng yān xíng sàn zhú yīn jǐn  
shuāng é jié cǎo kōng chán juān zhōng hèn yǎo   xīn xīn chóu jué nán chuán
jīn zūn zhàn zhàn chén chén   yīn dié qīng lián mián zhǔ rén zuì yíng yǒu de  
zuò xiàng zēng nèi rán kǒng guài yán huí   shì xiāo jūn yán
mìng qǐng zhōng fèi   yuè zhào shū chuāng guī mián