庭苇

唐代 李中
品格清于竹,诗家景最幽。从栽向池沼,长似在汀洲。 玩好招溪叟,栖堪待野鸥。影疏当夕照,花乱正深秋。 韵细堪清耳,根牢好系舟。故溪高岸上,冷淡有谁游。
pǐn qīng zhú   shī jiā jǐng zuì yōu cóng zāi xiàng chí zhǎo   zhǎng shì zài tīng zhōu
wán hǎo zhāo sǒu   kān dài ōu yǐng shū dāng zhào   huā luàn zhèng shēn qiū
yùn kān qīng ěr   gēn láo hǎo zhōu gāo àn shàng   lěng dàn yǒu shuí yóu