听松楼
忽从何处闻萧瑟,楼外长松一万栽。隔屋啸歌声自和,满山风雨梦初回。
华阳真逸元同趣,太白仙人信有才。贵客焉能辨天籁,哀丝豪竹送莲杯。
hū
忽
cóng
从
hé
何
chǔ
处
wén
闻
xiāo
萧
sè
瑟
,
lóu
楼
wài
外
cháng
长
sōng
松
yī
一
wàn
万
zāi
栽
。
。
gé
隔
wū
屋
xiào
啸
gē
歌
shēng
声
zì
自
hé
和
,
mǎn
满
shān
山
fēng
风
yǔ
雨
mèng
梦
chū
初
huí
回
。
。
huá
华
yáng
阳
zhēn
真
yì
逸
yuán
元
tóng
同
qù
趣
,
tài
太
bái
白
xiān
仙
rén
人
xìn
信
yǒu
有
cái
才
。
。
guì
贵
kè
客
yān
焉
néng
能
biàn
辨
tiān
天
lài
籁
,
āi
哀
sī
丝
háo
豪
zhú
竹
sòng
送
lián
莲
bēi
杯
。
。