庭松

唐代 白居易
堂下何所有,十松当我阶。乱立无行次,高下亦不齐。 高者三丈长,下者十尺低。有如野生物,不知何人栽。 接以青瓦屋,承之白沙台。朝昏有风月,燥湿无尘泥。 疏韵秋槭槭,凉阴夏凄凄。春深微雨夕,满叶珠漼漼。 岁暮大雪天,压枝玉皑皑。四时各有趣,万木非其侪。 去年买此宅,多为人所咍。一家二十口,移转就松来。 移来有何得,但得烦襟开。即此是益友,岂必交贤才。 顾我犹俗士,冠带走尘埃。未称为松主,时时一愧怀。
táng xià suǒ yǒu   shí sōng dāng jiē luàn xíng   gāo xià
gāo zhě sān zhàng zhǎng   xià zhě shí chǐ yǒu shēng   zhī rén zāi
jiē qīng   chéng zhī bái shā tái cháo hūn yǒu fēng yuè   zào shī 湿 chén
shū yùn qiū   liáng yīn xià chūn shēn wēi   mǎn zhū cuǐ cuǐ
suì xuě tiān   zhī ái ái shí yǒu   wàn fēi chái
nián mǎi zhái   duō wéi rén suǒ hāi jiā èr shí kǒu   zhuǎn jiù sōng lái
lái yǒu de   dàn fán jīn kāi shì yǒu   jiāo xián cái
yóu shì   guàn dài zǒu chén āi wèi chēng wéi sōng zhǔ   shí shí kuì huái 怀