庭树

宋代 刘敞
中庭无多树,花尽自成阴。熏风吹清和,午影还萧森。 上有出谷鸟,间关鸣好音。下有放言人,寂寞卧机心。 人鸟各相忘,语默不见侵。吾庐此最好,岂意在山林。
zhōng tíng duō shù   huā jǐn chéng yīn xūn fēng chuī qīng   yǐng hái xiāo sēn
shàng yǒu chū niǎo   jiān guān míng hào yīn xià yǒu fàng yán rén   xīn
rén niǎo xiāng wàng   jiàn qīn zuì hǎo   zài shān lín