听沈童子弹琴歌
沈童子,玉雪颜,年十四,弹猗兰。手持三尺凤凰尾,南窗一拂南风起。
明珠落落走瑛盘,碧涧泠泠写秋水。近传一曲度关山,变徵移商顷刻间。
落尽桐花三日雨,令人侧耳竟忘还。
shěn
沈
tóng
童
zǐ
子
,
yù
玉
xuě
雪
yán
颜
,
nián
年
shí
十
sì
四
,
dàn
弹
yī
猗
lán
兰
shǒu
。
chí
手
sān
持
chǐ
三
fèng
尺
huáng
凤
wěi
凰
nán
尾
,
chuāng
南
yī
窗
fú
一
nán
拂
fēng
南
qǐ
风
起
。
míng
明
zhū
珠
luò
落
luò
落
zǒu
走
yīng
瑛
pán
盘
,
bì
碧
jiàn
涧
líng
泠
líng
泠
xiě
写
qiū
秋
shuǐ
水
jìn
。
chuán
近
yī
传
qǔ
一
dù
曲
guān
度
shān
关
biàn
山
,
zhǐ
变
yí
徵
shāng
移
qǐng
商
kè
顷
jiān
刻
间
。
luò
落
jǐn
尽
tóng
桐
huā
花
sān
三
rì
日
yǔ
雨
,
lìng
令
rén
人
cè
侧
ěr
耳
jìng
竟
wàng
忘
hái
还
。