听泉

明代 释函是
晨起启山户,长天空一色。俯瞰江山遥,高深靡所极。 山上松风喧,猿啸禽虫唧。飞湍走千溪,人语交相集。 众响成奔雷,师旷焉足给。仰见烟云流,平观群木立。 心随耳目迁,欲返返不得。于焉西阳沉,忽尔万象入。 风静树不摇,鸟宿众兽匿。解衣就床眠,远听流泉急。 不将双耳迎,涓涓到胸臆。吾臆安可逃,泉声岂当默。 上下自乾坤,勿以音象惑。
chén shān   cháng tiān kōng kàn jiāng shān yáo   gāo shēn suǒ
shān shàng sōng fēng xuān   yuán xiào qín chóng fēi tuān zǒu qiān   rén jiāo xiāng
zhòng xiǎng chéng bēn léi   shī kuàng yān gěi yǎng jiàn yān yún liú   píng guān qún
xīn suí ěr qiān   fǎn fǎn yān 西 yáng chén   ěr wàn xiàng
fēng jìng shù yáo   niǎo 宿 zhòng shòu jiě jiù chuáng mián   yuǎn tīng liú quán
jiāng shuāng ěr yíng   juān juān dào xiōng ān táo   quán shēng dāng
shàng xià qián kūn   yīn xiàng huò