听泉

唐代 齐己
落石几万仞,冷声飘远空。高秋初雨后,半夜乱山中。 只有照壁月,更无吹叶风。几曾庐岳听,到晓与僧同。
luò shí wàn rèn   lěng shēng piāo yuǎn kōng gāo qiū chū hòu   bàn luàn shān zhōng
zhǐ yǒu zhào yuè   gèng chuī fēng zēng yuè tīng   dào xiǎo sēng tóng