庭楸

宋代 刘敞
中庭长楸百尺馀,翠叶晻蔼当四隅。晨霞夕日自相翳,并坐可得千人俱。 忆昔河决钜野溢,定之方中作宫室。当时鲁人始种此,还赋卫风伐琴瑟。 春华亹亹六十年,高干错落摧寒烟。怅望空随众木老,中舍至音无与宣。
zhōng tíng cháng qiū bǎi chǐ   cuì ǎn ǎi dāng chén xiá xiāng   bìng zuò qiān rén
jué   dìng zhī fāng zhōng zuò gōng shì dāng shí rén shǐ zhǒng   hái wèi fēng qín
chūn huā wěi wěi liù shí nián   gāo gàn cuò luò cuī hán yān chàng wàng kōng suí zhòng lǎo   zhōng shè zhì yīn xuān