听琴(一作听僧弹琴)

唐代 刘禹锡
禅思何妨在玉琴,真僧不见听时心。 秋堂境寂夜方半,云去苍梧湘水深。
chán fáng zài qín   zhēn sēng jiàn tīng shí xīn
qiū táng jìng fāng bàn   yún cāng xiāng shuǐ shēn