听请道人念佛

宋代 赵文
平生不喜佛,喜听念佛声。 大都止六字,三诵有馀音。 唱偈类哀切,和声等低平。 蝉联未肯已,绵弱殆不胜。 馁息僅相属,柔吭时一鸣。 听兹颓阘韵,生我寂灭情。 坐令喧竞中,便欲无所争。 乃知象教意,妙觉在声闻。 俗人不解此,梵教杂歌行。 敲铿鼓笛奏,真与郑卫并。 能令妇女悦,未必佛者听。
píng shēng   tīng niàn shēng  
zhǐ liù   sān sòng yǒu yīn  
chàng lèi āi qiē   shēng děng píng  
chán lián wèi kěn   mián ruò dài shèng  
něi jǐn xiāng zhǔ   róu kēng shí míng  
tīng tuí yùn   shēng miè qíng  
zuò lìng xuān jìng zhōng   biàn 便 suǒ zhēng  
nǎi zhī xiàng jiào   miào jué zài shēng wén  
rén jiě   fàn jiào xíng  
qiāo kēng zòu   zhēn zhèng wèi bìng  
néng lìng yuè   wèi zhě tīng