听琴

宋代 邵雍
琴宜入夜听,别起一般清。 才觉哀猿绝,还闻离凤鸣。 青山无限好,白发不须惊。 会取坐忘意,方知太古情。
qín tīng   bié bān qīng  
cái jué āi yuán jué   hái wén fèng míng  
qīng shān xiàn hǎo   bái jīng  
huì zuò wàng   fāng zhī tài qíng