听琴

宋代 韩淲
以彼发此意,因此知彼声。山川既闲远,天地亦清宁。 独抚曲空奏,相宣调易成。何由俗子爱,宜是老夫惊。
  yīn zhī shēng shān chuān xián yuǎn tiān   qīng níng    
kōng zòu   xiāng xuān diào chéng yóu ài   shì lǎo jīng