听琴

近现代 卢青山
羲皇建木荫人寰,娲皇结丝神桑蚕,彼岂有意肇其端。 后之奇圣心桓桓,舌不得语如钥关,合此丝木聊相宣。 试拂以指声空然,袅袅如断如连环,此非其魂飏而翻。 万年一瞬不可攀,死者已死传者传,我来犹及观奇观。 老翁默坐垂长髯,焚香静直躯不弯,举座恭穆如朝参。 长河渺渺生孤帆,渐近而前兴微澜,既渐而逝天之缘。 琵琶艳薄徒浮繁,二胡凄抑谁能堪,唯此古拙舒以宽。 君不见此流水与高山,山齿齿兮水潺潺,渔樵容裔全其天。 山中伐木声檀檀,短桨细与波周旋,此呼彼答回苍岚。 朝携同出暮同还,慈严妻子守门椽,相随者谁鸟关关。 廿年流泊思归船,不循此去更何川,感我双泪下流丸。 泪不能止曲已完,眼前车马奔惊湍。人嚣尘捲鬼狂欢,唯予块立魂如删。
huáng jiàn yīn rén huán   huáng jié shén sāng cán   yǒu zhào duān
hòu zhī shèng xīn huán huán   shé yào guān   liáo xiāng xuān
shì zhǐ shēng kōng rán   niǎo niǎo duàn lián huán   fēi hún yáng ér fān
wàn nián shùn pān   zhě chuán zhě chuán   lái yóu guān guān
lǎo wēng zuò chuí zhǎng rán   fén xiāng jìng zhí wān   zuò gōng zhāo cān
cháng miǎo miǎo shēng fān   jiàn jìn ér qián xīng wēi lán   jiàn ér shì tiān zhī yuán
pa yàn báo fán   èr shuí néng kān   wéi zhuō shū kuān
jūn jiàn liú shuǐ gāo shān   shān chǐ 齿 chǐ 齿 shuǐ chán chán   qiáo róng quán tiān
shān zhōng shēng tán tán   duǎn jiǎng zhōu xuán   huí cāng lán
cháo xié tóng chū tóng hái   yán shǒu mén chuán   xiāng suí zhě shuí niǎo guān guān
niàn 廿 nián liú guī chuán   xún gèng chuān   gǎn shuāng lèi xià liú wán
lèi néng zhǐ wán   yǎn qián chē bēn jīng tuān rén xiāo chén juǎn guǐ kuáng huān   wéi kuài hún shān