听琴

清代 自如
何人坐危石,为奏七弦琴。碧水落空谷,清风生远林。 由来上古调,能静世间心。曲罢更回首,梅花香满岑。
rén zuò wēi shí   wèi zòu xián qín shuǐ luò kōng   qīng fēng shēng yuǎn lín
yóu lái shàng diào   néng jìng shì jiān xīn gèng huí shǒu   méi huā xiāng mǎn cén