听琴

宋代 耶律铸
恰弄歌珠引玉清,梁间早已暗尘惊。风流回结行云住,激水延缘漱雾生。 只道绵驹殊茹噎,岂知王豹竟吞声。若为更得形容尽,曲折浮沈怨慕情。
qià nòng zhū yǐn qīng   liáng jiān zǎo àn chén jīng fēng liú huí jié xíng yún zhù   shuǐ yán yuán shù shēng
zhī dào mián shū   zhī wáng bào jìng tūn shēng ruò wéi gèng xíng róng jǐn   zhé shěn yuàn qíng