听琴

唐代 孟郊
飒飒微雨收,翻翻橡叶鸣。月沉乱峰西,寥落三四星。 前溪忽调琴,隔林寒琤琤.闻弹正弄声,不敢枕上听。 回烛整头簪,漱泉立中庭。定步屐齿深,貌禅目冥冥。 微风吹衣襟,亦认宫徵声。学道三十年,未免忧死生。 闻弹一夜中,会尽天地情。
wēi shōu   fān fān xiàng míng yuè chén luàn fēng 西   liáo luò sān xīng
qián tiáo qín   lín hán chēng chēng   . wén dàn zhèng nòng shēng   gǎn zhěn shàng tīng
huí zhú zhěng tóu zān   shù quán zhōng tíng dìng chǐ 齿 shēn   mào chán míng míng
wēi fēng chuī jīn   rèn gōng zhēng shēng xué dào sān shí nián   wèi miǎn yōu shēng
wén dàn zhōng   huì jǐn tiān qíng