庭前萱草花落巳久至秋复开感而作诗柬石末公
露下蛩鸣寒气催,蒹葭叶响雁归来。鬓毛巳为忧生白,萱草何须晚更开。
袅袅悲风吹落木,炎炎赤日走黄埃。干戈未了仍饥馑,人事天时总可哀。
lù
露
xià
下
qióng
蛩
míng
鸣
hán
寒
qì
气
cuī
催
,
jiān
蒹
jiā
葭
yè
叶
xiǎng
响
yàn
雁
guī
归
lái
来
。
。
bìn
鬓
máo
毛
sì
巳
wèi
为
yōu
忧
shēng
生
bái
白
,
xuān
萱
cǎo
草
hé
何
xū
须
wǎn
晚
gèng
更
kāi
开
。
。
niǎo
袅
niǎo
袅
bēi
悲
fēng
风
chuī
吹
luò
落
mù
木
,
yán
炎
yán
炎
chì
赤
rì
日
zǒu
走
huáng
黄
āi
埃
。
。
gān
干
gē
戈
wèi
未
liǎo
了
réng
仍
jī
饥
jǐn
馑
,
rén
人
shì
事
tiān
天
shí
时
zǒng
总
kě
可
āi
哀
。
。