庭木

宋代 曾巩
庭中有佳树,清影四面垂。 往往风雨夜,蛇龙此投依。 留之待鸾凤,未许燕雀窥。 谁谓乌鸟恶,安巢最高枝。 不顾白日照,直傍阴虹飞。 自恃栖托稳,岂忧弹射危。 三春独翱翔,百鸟敛羽仪。 凤凰不能争,况乃凫雁微。 既务志意得,都为世可欺。 白昼攫鼎肉,从容择牷犠。 近人不肯避,一怒终夜啼。 遭其瞰墙屋,祸患岂可移。 听之欲占赦,妇女固已凝。 忿害乃其所,何肯报福{嫠女换百}。 行路指之叹,童稚争骂讥。 鹦鹉献至尊,言语固可奇。 翡翠轮太府,器服所取资。 雉鸡美文章,贽赠理亦宜。 鹰鹯逐恶鸟,天威得施为。 关雎于周室,耿洁配后妃。 莫如此鸟顽,饱食无所裨。 一善不能有,丑声日交驰。 但知择嘉处,巍然治其栖。 众怒未易忽,徼幸亦有斯。 安知无刀斧,崩分弃毛皮。 且勿引蠹虫,使树心本披。 亦有爱搏击,钩连枭与鸱。 亦勿乐顺己,窟穴藏狐狸。 凡能致大患,{左甚右少}不自豪氂。 未知引避去,此语足自规。 惜哉种树意,长与事乖违。 古来亦如此,壮士徒嗟悲。
tíng zhōng yǒu jiā shù   qīng yǐng miàn chuí  
wǎng wǎng fēng   shé lóng tóu  
liú zhī dài luán fèng   wèi yàn què kuī  
shuí wèi niǎo è   ān cháo zuì gāo zhī  
bái zhào   zhí bàng yīn hóng fēi  
shì tuō wěn   yōu tán shè wēi  
sān chūn áo xiáng   bǎi niǎo liǎn  
fèng huáng néng zhēng   kuàng nǎi yàn wēi  
zhì de   dōu wèi shì  
bái zhòu jué dǐng ròu   cóng róng quán  
jìn rén kěn   zhōng  
zāo kàn qiáng   huò huàn  
tīng zhī zhàn shè   níng  
fèn 忿 hài nǎi suǒ   kěn bào   { huàn bǎi   }  
xíng zhǐ zhī tàn   tóng zhì zhēng  
yīng xiàn zhì zūn   yán  
fěi cuì lún tài   suǒ  
zhì měi wén zhāng   zhì zèng  
yīng zhān zhú è niǎo   tiān wēi shī wéi  
guān zhōu shì   gěng jié pèi hòu fēi  
niǎo wán   bǎo shí suǒ  
shàn néng yǒu   chǒu shēng jiāo chí  
dàn zhī jiā chù   wēi rán zhì  
zhòng wèi   jiǎo xìng yǒu  
ān zhī dāo   bēng fēn máo  
qiě yǐn chóng   shǐ 使 shù xīn běn  
yǒu ài   gōu lián xiāo chī  
shùn   xué cáng li  
fán néng zhì huàn     { zuǒ shén yòu shǎo   } háo máo  
wèi zhī yǐn   guī  
zāi zhòng shù   zhǎng shì guāi wéi  
lái   zhuàng shì jiē bēi