庭梅咏

唐代 张九龄
芳意何能早,孤荣亦自危。更怜花蒂弱,不受岁寒移。 朝雪那相妒,阴风已屡吹。馨香虽尚尔,飘荡复谁知。
fāng néng zǎo   róng wēi gèng lián huā ruò   shòu suì hán
cháo xuě xiāng   yīn fēng chuī xīn xiāng suī shàng ěr   piāo dàng shéi zhī