听卢生弹琴

清代 成鹫
静者能琴不易弹,一弹一曲一盘桓。繁弦按月孤心细,枯木生风十指寒。 天籁去人无咫尺,广陵终古有波澜。吟君好句知难和,谁信希声和更难。
jìng zhě néng qín dàn   dàn pán huán fán xián àn yuè xīn   shēng fēng shí zhǐ hán    
tiān lài rén zhǐ chǐ   guǎng 广 líng zhōng yǒu lán yín jūn hǎo zhī nán shuí   xìn shēng gèng nán