听罗讦事话太湖洞庭之景因赋十韵

宋代 王禹偁
思纯十日水乡游,归见同年说不休。 湖阔尽疑吞泽国,洞深皆道彻宣州。 杉松自宿千年鹤,橘柚堪轻万户侯。 销夏古湾长积雪,隔帆危柱几经秋。 离离鱼网垂村巷,漠漠茶烟出寺楼。 云叶拥僧迎墨绶,浪花和鹭裹仙舟。 传书往事人难问,链药池空水自流。 明月峰高欺少室,桃花坞好似瀛洲。 许浑有句君应笑,张祜无诗我不愁。 直拟如今抛印去,雨蓑风艇狎群鸥。
chún shí shuǐ xiāng yóu   guī jiàn tóng nián shuō xiū
kuò jǐn tūn guó   dòng shēn jiē dào chè xuān zhōu
shān sōng 宿 qiān nián   yòu kān qīng wàn hòu
xiāo xià wān zhǎng xuě   fān wēi zhù jīng qiū
wǎng chuí cūn xiàng   chá yān chū lóu
yún yōng sēng yíng shòu   làng huā guǒ xiān zhōu
chuán shū wǎng shì rén nán wèn   liàn yào chí kōng shuǐ liú
míng yuè fēng gāo shǎo shì   táo huā hǎo yíng zhōu
hún yǒu jūn yīng xiào   zhāng shī chóu
zhí jīn pāo yìn   suō fēng tǐng xiá qún ōu