听刘尊师弹琴

唐代 曹邺
曾于清海独闻蝉,又向空庭夜听泉。 不似斋堂人静处,秋声长在七条弦。
céng qīng hǎi wén chán   yòu xiàng kōng tíng tīng quán
shì zhāi táng rén jìng chǔ   qiū shēng zhǎng zài tiáo xián