听刘念九丈二姬歌所和醉时歌明日亦次韵送似时已三鼓

宋代 许及之
边头幕府文书省,功名之心灰似冷。老去英雄髀生肉,功名之心死未足。 中原有土尚沦金,中原有民惟戴宋。天开地辟会有日,竹头木屑宁无用。 男儿信命人见嗤,命轻于山重于丝。未肯身同草木腐,径欲名与天壤期。 行藏我何有,交友勿复疑。躬行即吾道,归求有馀师。 和气冲融自斟酌,荣枯不逐花开落。物理天时信有终,云虽出岫终归壑。 未须高卧百尺楼,未须紧束春秋阁。夫子适去还适来,无波古井生青苔。 我独不归何为哉,渴心已觉飞黄埃。长鲸未骑且扪虱,不妨随意芬浮杯。
biān tóu wén shū shěng   gōng míng zhī xīn huī shì lěng lǎo yīng xióng shēng ròu gōng   míng zhī xīn wèi    
zhōng yuán yǒu shàng lún jīn   zhōng yuán yǒu mín wéi dài sòng tiān kāi huì yǒu zhú   tóu xiè níng yòng    
nán ér xìn mìng rén jiàn chī   mìng qīng shān zhòng wèi kěn shēn tóng cǎo jìng   míng tiān rǎng    
xíng cáng yǒu   jiāo yǒu gōng xíng dào guī   qiú yǒu shī    
chōng róng zhēn zhuó   róng zhú huā kāi luò tiān shí xìn yǒu zhōng yún   suī chū xiù zhōng guī    
wèi gāo bǎi chǐ lóu   wèi jǐn shù chūn qiū shì hái shì lái   jǐng shēng qīng tái    
guī wéi zāi   xīn jué fēi huáng āi cháng jīng wèi qiě mén shī   fáng suí fēn bēi