庭柳

唐代 姚系
袅袅柳杨枝,当轩杂珮垂。交阴总共密,分条各自宜。 因依似永久,揽结更伤离。爱此阳春色,秋风莫遽吹。
niǎo niǎo liǔ yáng zhī   dāng xuān pèi chuí jiāo yīn zǒng gòng   fēn tiáo
yīn shì yǒng jiǔ   lǎn jié gèng shāng ài yáng chūn   qiū fēng chuī