听了公孙弹琴

宋代 李彭
商飙吹菰蒲,船官双停桨。中有陈太丘,堂堂道弥广。 容我拜床下,凛然增妙想。碧洞名家儿,侍立资开爽。 取琴为我弹,襟怀自恢朗。兰芽弄徽弦,岩谷发佳响。 乃翁琮璧姿,风气日豪上。一言犯台鼎,放逐金波涨。 郎君翠眉低,沉忧杂悲壮。沧海连三山,攫醳共消长。 生雏有如此,十年违色养。推手且罢休,夕岚横莽苍。
shāng biāo chuī   chuán guān shuāng tíng jiǎng zhōng yǒu chén tài qiū táng   táng dào guǎng   广  
róng bài chuáng xià   lǐn rán zēng miào xiǎng dòng míng jiā ér shì   kāi shuǎng    
qín wèi dàn   jīn huái 怀 huī lǎng lán nòng huī xián yán   jiā xiǎng    
nǎi wēng cóng 姿   fēng háo shàng yán fàn tái dǐng fàng   zhú jīn zhǎng    
láng jūn cuì méi   chén yōu bēi zhuàng cāng hǎi lián sān shān jué   gòng xiāo zhǎng    
shēng chú yǒu   shí nián wéi yǎng tuī shǒu qiě xiū   lán héng mǎng cāng