听老京妓宜时秀歌慢曲

明代 杨基
春云阴阴围绣幄,梨花风紧罗衣薄。 白头官妓近前歌,一曲才终泪先落。 收泪从容说姓名,十三歌学郭芳卿。 先皇最爱芳卿唱,五凤楼前乐太平。 鼎湖龙去红妆委,此曲宜歌到人耳。 潜向东风作慢腔,梨园不信芳卿死。 从此京华独擅场,时人争识杜韦娘。 芙蓉秋水黄金殿,芍药春屏白玉堂。 风尘回首江南老,衰鬓如丝颜色槁。 深叹无人听此词,纵能来听知音少。 说罢重歌尔莫辞,我非徒听更能知。 樽前多少新翻调,一度相思一皱眉。
chūn yún yīn yīn wéi xiù   huā fēng jǐn luó báo
bái tóu guān jìn qián   cái zhōng lèi xiān luò
shōu lèi cóng róng shuō xìng míng   shí sān xué guō fāng qīng
xiān huáng zuì ài fāng qīng chàng   fèng lóu qián tài píng
dǐng lóng hóng zhuāng wěi   dào rén ěr
qián xiàng dōng fēng zuò màn qiāng   yuán xìn fāng qīng
cóng jīng huá shàn chǎng   shí rén zhēng shí wéi niáng
róng qiū shuǐ huáng jīn diàn 殿   sháo yào chūn píng bái táng
fēng chén huí shǒu jiāng nán lǎo   shuāi bìn yán gǎo
shēn tàn rén tīng   zòng néng lái tīng zhī yīn shǎo
shuō zhòng ěr   fēi tīng gèng néng zhī
zūn qián duō shǎo xīn fān diào   xiāng zhòu méi