听蓝溪僧为元居士说维摩经

唐代 孟郊
古树少枝叶,真僧亦相依。山木自曲直,道人无是非。 手持维摩偈,心向居士归。空景忽开霁,雪花犹在衣。 洗然水溪昼,寒物生光辉。
shù shǎo zhī   zhēn sēng xiāng shān zhí   dào rén shì fēi
shǒu chí wéi   xīn xiàng shì guī kōng jǐng kāi   xuě huā yóu zài
rán shuǐ zhòu   hán shēng guāng huī