庭橘

唐代 孟浩然
明发览群物,万木何阴森。凝霜渐渐水,庭橘似悬金。 女伴争攀摘,摘窥碍叶深。并生怜共蒂,相示感同心。 骨刺红罗被,香黏翠羽簪。擎来玉盘里,全胜在幽林。
míng lǎn qún   wàn yīn sēn níng shuāng jiàn jiàn shuǐ   tíng shì xuán jīn
bàn zhēng pān zhāi   zhāi kuī ài shēn bìng shēng lián gòng   xiāng shì gǎn tóng xīn
hóng luó bèi   xiāng nián cuì zān qíng lái pán   quán shèng zài yōu lín