听简上人吹芦管三首

唐代 张祜
蜀国僧吹芦一枝,陇西游客泪先垂。 至今留得新声在,却为中原人不知。 细芦僧管夜沈沈,越鸟巴猿寄恨吟。 吹到耳边声尽处,一条丝断碧云心。 月落江城树绕鸦,一声芦管是天涯。 分明西国人来说,赤佛堂西是汉家。
shǔ guó sēng chuī zhī   lǒng 西 yóu lèi xiān chuí
zhì jīn liú xīn shēng zài   què wèi zhōng yuán rén zhī
sēng guǎn shěn shěn   yuè niǎo yuán hèn yín
chuī dào ěr biān shēng jǐn chù   tiáo duàn yún xīn
yuè luò jiāng chéng shù rào   shēng guǎn shì tiān
fēn míng 西 guó rén lái shuō   chì táng 西 shì hàn jiā