听嘉陵江水声,寄深上人

唐代 韦应物
凿崖泄奔湍,称古神禹迹。夜喧山门店,独宿不安席。 水性自云静,石中本无声。如何两相激,雷转空山惊。 贻之道门旧,了此物我情。
záo xiè bēn tuān   chēng shén xuān shān mén diàn   宿 ān
shuǐ xìng yún jìng   shí zhōng běn shēng liǎng xiāng   léi zhuǎn kōng shān jīng
zhī dào mén jiù   le qíng