听鹤书房

宋代 邓林
裹麻已终制,祥琴发新声。轩前双老鹤,闻之飞且鸣。 曲终静坐生遐想,此鹤先人在时养。闻琴彷佛似知音,长日轩前听琴响。 先人时复一理弦,振羽蹁跹声划然。自从人琴俱已矣,吞声饮恨逾三年。 此日闻琴声喔喔,似谓九原人复作。物情如此感人心,不觉潸然双泪落。 嗟君自是纯孝人,百年无日不思亲。由此开轩名听鹤,一回听鹤一沾巾。
guǒ zhōng zhì   xiáng qín xīn shēng xuān qián shuāng lǎo   wén zhī fēi qiě míng
zhōng jìng zuò shēng xiá xiǎng   xiān rén zài shí yǎng wén qín páng shì zhī yīn   cháng xuān qián tīng qín xiǎng
xiān rén shí xián   zhèn pián xiān shēng huá rán cóng rén qín   tūn shēng yǐn hèn sān nián
wén qín shēng   shì wèi jiǔ yuán rén zuò qíng gǎn rén xīn   jué shān rán shuāng lèi luò
jiē jūn shì chún xiào rén   bǎi nián qīn yóu kāi xuān míng tīng   huí tīng zhān jīn