听鹤
明月出沧海,流光照中庭。翩翩青田姿,深夜时长鸣。
一声闻于天,露白凉风生。铿锵激金奏,悠扬协鸾笙。
达人厌丝竹,隐几冥心听。高低尽成律,入耳通心灵。
沉吟不知味,恍若闻韶韺。但恐众仙至,驱之游太清。
míng
明
yuè
月
chū
出
cāng
沧
hǎi
海
,
liú
流
guāng
光
zhào
照
zhōng
中
tíng
庭
piān
。
piān
翩
qīng
翩
tián
青
zī
田
shēn
姿
,
yè
深
shí
夜
cháng
时
míng
长
鸣
。
yī
一
shēng
声
wén
闻
yú
于
tiān
天
,
lòu
露
bái
白
liáng
凉
fēng
风
shēng
生
kēng
。
qiāng
铿
jī
锵
jīn
激
zòu
金
yōu
奏
,
yáng
悠
xié
扬
luán
协
shēng
鸾
笙
。
dá
达
rén
人
yàn
厌
sī
丝
zhú
竹
,
yìn
隐
jī
几
míng
冥
xīn
心
tīng
听
gāo
。
dī
高
jǐn
低
chéng
尽
lǜ
成
rù
律
,
ěr
入
tōng
耳
xīn
通
líng
心
灵
。
chén
沉
yín
吟
bù
不
zhī
知
wèi
味
,
huǎng
恍
ruò
若
wén
闻
sháo
韶
yīng
韺
dàn
。
kǒng
但
zhòng
恐
xiān
众
zhì
仙
qū
至
,
zhī
驱
yóu
之
tài
游
qīng
太
清
。