听鼓琴

宋代 王九龄
至音不传徒按谱,不传之妙心自许。 手挥五弦目飞鸿,千载流风如接武。 鹑衣百年甘蓝缕,鬓雪浸浸用心苦。 我知若人之用心,指下堪为儿女语。 神怡志定一齐鼓,和气冲融塞天宇。 忽然作间变轩昂,亦不哀吟动凄楚。 醉翁已作黄鹤举,君独何为在尘土。 琅然清图请更弹,使我三叹首屡俯。 人生识意天所予,性情之适适其所。 高山流水有知音,莫道吾人不如古。
zhì yīn chuán àn   chuán zhī miào xīn  
shǒu huī xián fēi hóng 鸿   qiān zǎi liú fēng jiē  
chún bǎi nián gān lán   bìn xuě jìn jìn yòng xīn  
zhī ruò rén zhī yòng xīn   zhǐ xià kān wèi ér  
shēn zhì dìng   chōng róng sāi tiān  
rán zuò jiān biàn xuān áng   āi yín dòng chǔ  
zuì wēng zuò huáng   jūn wéi zài chén  
láng rán qīng qǐng gèng dàn   shǐ 使 sān tàn shǒu  
rén shēng shí tiān suǒ   xìng qíng zhī shì shì suǒ  
gāo shān liú shuǐ yǒu zhī yīn   dào rén